Đối tác chiến lược

vinhomes nguyễn chí thanh - chung cư royal city

TRUNG TÂM TƯ VẤN HƯỚNG NGHIỆP VÀ PHÁT TRIỂN NGUỒN NHÂN LỰC - ĐH KHXH&NV TP HCM

thong tac ve sinhhut be phot

Thứ 2, 10 Tháng 9 2012 04:10

Khi thiên nhiên ca điệu rock....

Bình chọn bài viết này
(0 bình chọn)

 

Khi thiên nhiên ca điệu rock… 
Lưu Thị Cẩm Huyên.
 
Lưu Thị Cẩm Huyên, quê Mộ Đức, Quảng Ngãi, sinh viên năm thứ nhất Khoa Văn học và Ngôn ngữ, giải ba cuộc thi thơ Bút Mới năm 2012 do báo Tuổi trẻ tố chức (là người có tuổi đời nhỏ nhất (19 tuổi) đoạt giải của cuộc thi lần này).
Ngoài giải ba, Lưu Thị Cẩm Huyên còn đoạt giải gương mặt thơ nữ trẻ nhiều triển vọng do nhà thơ Lê Thị Kim trao tặng.
Cẩm Huyên từng có thơ, tùy bút, truyện ngắn đăng trên báo Áo Trắng, Tuổi Ngọc, Thế Giới Mới, Yahoo Việt Nam, Tạp chí Sông Trà...
 
Hãy cứ nuối tiếc về điệu hò một thời vang êm êm trên sông
Về chiếc thuyền con với mẻ lưới tươi như nụ cười đứa trẻ
Về màu xanh in bóng mây trời
Bởi dòng sông bây giờ đã kiệt sức
 
Đừng trách khi dòng sông ăn dần ăn mòn bờ bãi, nuốt chửng lũy tre khỏa lấp cơn cuồng
Đừng than thở trước những gầm gừ, rên rỉ
Con nước cũng biết lý sự để giành giật công lý cho riêng mình. 
 
Cánh đồng mang màu vôi vữa
Nứt nẻ hệt đường gân xanh xao của đất
Tháng sáu năm nay nắng cháy vạt cỏ may trên triền đê
Con dế làm cuộc đi rong khi chẳng còn búi cỏ gà trú ngụ
Những gốc rạ ngửa mặt nhìn trời nghe thớ đất thè lưỡi khát phù sa
Luống cày của ba nhọc nhằn lật từng lớp đất
Mẹ đợi mưa về khi đã cuối hoàng hôn
Tháng mười cánh đồng lênh láng nước
Con dế lẻ loi trên đụn mối trôi mãi về xuôi
Rồi lặng lẽ tụng bài ca vô vọng thay cho những kiếp người.
 
Cánh rừng không còn trẻ nữa
Loang lổ nhiều vệt cắt như tấm áo rách để lộ ra vết thương
Nhức buốt và tật nguyền
Nước để lại trên da thịt đất những vết sẹo khó lặn đi
Màu xanh bị ý thức ngông cuồng xâm thực đến cạn cùng. 
 
Đừng hỏi vì sao đại dương tham lam táp vào bờ bãi
Bởi câu trả lời thuộc về mình
Những chiếc thuyền ra đi để lại nỗi bất an
Sóng vẫn âm ỉ ướp mặn thêm từng tấc đất. 
 
Mai này đừng khóc khi những đứa con của chúng ta cãi lời cha, cãi lời sách vở
Cánh rừng màu nâu, chẳng phải màu xanh đại ngàn
Dòng sông trơ ra xác đá, chẳng phải dịu dàng như đi vào thơ ca
Bởi một thế hệ người đã vô tư gom củi đốt mái nhà chung.
 
Thiên nhiên chẳng còn hòa âm để chan hòa cho nhau
Đã phẫn nộ và gào thét
Như điệu rock dữ dội trả đũa con người 
Thiên nhiên cũng có triết lý của riêng mình - triết lý vô ngôn
Và con người phải nhìn nhận nghiêm túc về nó.
 
Nguồn: http://khoavanhoc-ngonngu.edu.vn
 
Bài viết này đã được đọc 1844 lần

Bình luận

Vui lòng điền đầy đủ thông tin vào các ô có dấu (*). Mã HTML sẽ không được chấp nhận.

Giới thiệu địa chỉ sửa chữa máy bơm nước, sửa chữa điện nước, sửa điện nước, sửa chữa điện nước tại nhà, thông tắc chậu rửa bát và cung cấp mua bán phụ tùng xe howo chính hãng chuyên nghiệp, uy tín, được nhiều bình chọn tin dùng tại Hà Nội