Đối tác chiến lược

vinhomes nguyễn chí thanh - chung cư royal city

TRUNG TÂM TƯ VẤN HƯỚNG NGHIỆP VÀ PHÁT TRIỂN NGUỒN NHÂN LỰC - ĐH KHXH&NV TP HCM

thong tac ve sinhhut be phot

Thứ 4, 21 Tháng 11 2012 08:23

Làm sao bảo bớt thương đi...

Bình chọn bài viết này
(2 bình chọn)

BBT: Hưởng ứng cuộc thi viết “Từ hình ảnh người mẹ, suy nghĩ về vai trò người phụ nữ Việt Nam trong gia đình” của Ban Thường vụ Liên đoàn Lao động TP.HCM,  Công Đoàn trường ĐHKHXH&NV đã triển khai cuộc thi và thu nhận được nhiều bài viết xúc động của các cán bộ, giảng viên về hình ảnh người mẹ. Mừng ngày 20-11, và cũng để tri ân người mẹ, một trong “những người khai sáng đặc biệt” trong cuộc đời mỗi con người, Bản tin XHNV xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc hai bài viết đạt giải của cô La Mai Thi Gia, thầy Trương Văn Ánh và bài thơ “Tiếng gọi đò” của thầy Lê Tây. 

 

Khi nghe anh rủ rê về nhà anh làm… vợ, cái vui chưa đủ át cái lo cứ ứ đầy trong tôi. Tự nhận mình là đứa con gái ham chơi và vụng về, tôi không sợ mình sẽ làm vợ như thế nào vì biết tình yêu của anh dành cho tôi sẽ khiến anh xem những khuyết điểm ấy của tôi là… con muỗi. Nhưng tôi lo lắng và cả lo sợ, sợ rằng mình sẽ là đứa con dâu mà chẳng có mẹ chồng nào chịu nổi.
Khi thổ lộ với anh nỗi lo ấy, anh cười tỉnh queo và nói với tôi một câu hết sức tự tin “Thôi thì về nhà anh làm dâu thử, một tuần thôi, nếu thấy không ở được với mẹ anh thì bỏ anh luôn cũng được”. Và thế là tôi về nhà anh thật, “sống thử” với mẹ anh để rồi gật đầu làm vợ anh chỉ trong ba ngày sau đó.
Tôi đã thấy người sẽ là chồng tôi được sống êm ấm hạnh phúc như thế nào trong sự chăm sóc thương yêu của mẹ. Chồng tôi là chủ một doanh nghiệp nhỏ, anh bù đầu với chuyện kinh doanh, có khi chẳng thiết tha gì đến việc ăn uống, quên mất tuổi của mình đang ngày càng nhiều lên, quên mất rồi mình cũng cần có một mái ấm để chăm sóc yêu thương và để được yêu thương chăm sóc. Rồi may mà có mẹ, một người mẹ đã chấp nhận bỏ quê hương, bỏ lại vườn tược đất đai, rời xa mồ mả tổ tiên, bỏ lại tất cả những gì thân thiết với mình mấy mươi năm qua để lặn lội vào Nam, để được tự tay chăm sóc đứa con trai gần 40 tuổi đầu mà vẫn cứ mải mưu sinh chưa chịu lập gia đình. Mẹ vào Nam để nấu cho anh miếng cơm, giặt cho anh chiếc áo, để giục anh đi ngủ những lúc anh mải mê làm việc đến khuya, để bảo anh… đi chơi, bảo anh lấy vợ . Và bất cứ ai quen biết đến nhà đều được mẹ… nhờ vả “coi có đứa con gái nào được được thì làm mai cho nó với”. Mẹ sợ con trai mẹ mà cứ sống mãi thế này thì mẹ chết không nhắm mắt. Và cũng nhờ vào cái quyết định Nam tiến ấy của mẹ mà cuộc sống thường ngày của chồng tôi được sắp xếp chu đáo hơn, anh biết nghĩ ngợi đến cái sự “ế vợ” của mình hơn, biết dành thời gian cho mình hơn, biết mở lòng để tạo cơ hội và biết nắm bắt khi cơ hội tới.
 
Một tuần “sống thử” trong nhà, tôi đếm được hơn mười lần anh ôm lấy mẹ và hun chùn chụt mỗi khi đi đâu về.  Và cái thói quen ấy của anh lại được nhân đôi khi tôi đã chính thức về với anh và “sống thật”. Mỗi khi về đến nhà là anh ôm mẹ chùn chụt mấy cái rồi quay qua chùn chụt tôi mấy cái, thỉnh thoảng còn tếu táo: “Ai cũng có phần rồi nhé, không được phân bì đâu”.
Khi con trai tôi ra đời, tôi có cảm giác bao nhiêu yêu thương dành cho chồng tôi đươc mẹ trao cả sang cho cháu nội. Nếu mẹ thương chồng tôi một thì có lẽ mẹ phải thương con tôi đến hai. Con tôi bị ngã đau, tôi xót xa một, mẹ xót xa phải đến mười. Con tôi bị ốm là coi như mẹ mất ăn mất ngủ cho đến khi nào cháu lành bệnh mới thôi. Cái tình thương cháu ấy của mẹ đôi khi rất… lẩn thẩn theo kiểu người già, cháu mà bị kiến cắn hay muỗi  đốt một tí là mẹ  xót lắm, nào là  lau nhà cho sạch kiến, phun thuốc diệt muỗi, phơi phóng chăn chiếu, mùng mền rồi giặt khăn lau từng thanh giường, cho thằng cháu của mẹ mặc quần dài, áo dài  kín bưng, dù trời nắng nóng. 
Con tôi bắt đầu đi nhà trẻ, tôi lo lắng đã đành, mẹ còn xót xa vào ra than ngắn thở dài cứ làm như cháu bị đi… đày vậy. Cứ chốc chốc lại lẩm bẩm một mình không biết buổi trưa ở trường cháu ngủ có ngon không, giật mình dậy có khóc không, có bị bạn bè ăn hiếp không, có bị cô mắng không? Rồi cứ tầm 2 giờ chiều là mẹ đi lên đi xuống cầu thang, ngang qua ngang lại chỗ tôi ngồi làm việc nhắc nhở: "Con coi sắp xếp đi đón cháu chứ để người ta đón hết rồi chỉ còn một mình, nó tủi thân tội nghiệp".
Từ hồi con tôi biết ăn cháo rồi ăn cơm nát, mẹ dành quyền... hầm cháo, hầm cơm. Mà mẹ hầm thì kỳ công lắm, ngâm gạo và hầm xương đâu từ... sáng sớm, rồi cho gạo và nước hầm xương vô một cái nồi nhỏ, bỏ cái nồi nhỏ vô cái nồi cơm điện lớn, rồi cho ít nước xung quanh, rồi hầm. Nước sôi dăm phút thì rút điện, để gạo nở bằng hơi nóng mới ngon, khỏi mất chất. Con tôi mới ăn xế ở trường hồi 2giờ 30 mà về đến nhà là mẹ cứ luôn miệng giục cháu ăn cơm, đến giờ ăn thì cứ ngồi bên bón cho cháu từng thìa. Tôi và chồng cứ nhắc nhở mẹ phải để cho cháu tự lập, không cứ động một tí là giúp cháu. Vậy mà nói xong thì đâu lại hoàn đấy. Đôi khi tôi lại mong mẹ bớt thương con tôi đi một chút, sợ cứ thế này sẽ khiến con tôi hư. Nhưng mà đố ai bảo được, đố ai khuyên được, mẹ muốn thương thì thương thôi. Tuy vậy, nhìn cách mẹ nâng niu chăm sóc con tôi và biết tình yêu vô bờ bến ấy của mẹ đã tạo nên chồng tôi như hôm nay, tôi cũng yên tâm trong dạ.  
Ai cũng bảo tôi có số “đẻ bọc điều” khi được làm con dâu của mẹ, có mẹ sau lưng làm nội tướng nên được thong dong học hành dù đã một nách hai con. Đôi khi thấy mình vô tâm, có lỗi khi mặc nhiên thụ hưởng tình thương của mẹ mà không nghĩ đến chuyện đáp đền, tôi lại hay tặc lưỡi: Thôi thì, nước mắt chảy xuôi, tôi lại sẽ yêu thương con tôi, con dâu tôi và những đứa cháu của tôi sau này như là mẹ đã từng thương yêu chúng tôi vậy. Chỉ mong sao mẹ khỏe thật nhiều và sống thật lâu để chúng tôi vẫn mãi được mặc nhiên sống trong sự chăm sóc thương yêu của mẹ, mẹ ơi.
La Mai Thi Gia (giải nhất)
Bài viết này đã được đọc 2921 lần

Bình luận

Vui lòng điền đầy đủ thông tin vào các ô có dấu (*). Mã HTML sẽ không được chấp nhận.

Giới thiệu địa chỉ sửa chữa máy bơm nước, sửa chữa điện nước, sửa điện nước, sửa chữa điện nước tại nhà, thông tắc chậu rửa bát và cung cấp mua bán phụ tùng xe howo chính hãng chuyên nghiệp, uy tín, được nhiều bình chọn tin dùng tại Hà Nội