Đối tác chiến lược

vinhomes nguyễn chí thanh - chung cư royal city

TRUNG TÂM TƯ VẤN HƯỚNG NGHIỆP VÀ PHÁT TRIỂN NGUỒN NHÂN LỰC - ĐH KHXH&NV TP HCM

thong tac ve sinhhut be phot

Chủ nhật, 11 Tháng 11 2012 12:21

Vẫn Tồn Tại

Bình chọn bài viết này
(1 Bình chọn)

Công việc ở bảo tàng trên đồi thật là buồn tẻ. Mọi thứ thay đổi rất chậm, rất chậm, vài tháng mới đổi một lần, vài năm mới thấy mình già thêm một tuổi. Dường như đây không phải là công việc thích hợp dành cho những phụ nữ trẻ tuổi.
Không có một khung cửa nào đời thường cả, bởi vì có rất nhiều cửa sổ trừu tượng trổ trên tường. Không có một sắc màu nào tươi tắn cả, vì các cửa sổ đó mở vào nội tâm của những người phụ nữ yêu thích tính trừu tượng. Họ đơn giản hoá các chi tiết đời thường vào trong các khối hình học và đường nét cơ bản; họ rất kiệm màu.

Ngồi ở phòng tranh này mỗi ngày, Jenna có cảm tưởng mình bị tách rời khỏi thế giới bên ngoài. Tai không còn nghe tiếng mưa rơi, dù là của một trận mưa dữ dội nhất. Môi không còn vương vị thơm của một bông hồng nhung bên cửa sổ, dù bông hoa kia có đậm đà quyến rũ nhất trần đời. Tay không còn cảm giác ấm áp và bình an của một lần chạm vào tay của một con người, dù rằng mới hôm qua thôi cô đã chạm vào tay anh ...
Nhưng, ngày hôm qua đối với một người theo chuyên ngành bảo tàng học có thể cũng xa ngái như thời tiền sử vậy... Cần phải khai quật và tìm lại, nếu như không thể mua thêm ngày mai về trưng bày.



***
Facebook và Timeline. Ồ, mới chỉ có gần đây thôi, làm sao biết được những ngày hôm qua của nhiều thế kỉ trước? Nhưng đối với một người có thể sống nhờ rất ít thông tin như Jenna thì dường như  hồi ức của 5 năm là quá nhiều.
Cô đang lướt Facebook và cố truy tìm một cái tên đã thuộc về quá khứ.

***
Ngày 23, tháng 11, năm 2006, có một người đã xuất hiện tại bảo tàng trong cơn bão tuyết. Chân anh ướt sũng đến tận quá gối. Có vẻ như anh đã theo con đường mòn từ dưới chân đồi lên đỉnh, xuyên qua trảng cỏ ngập tuyết ven sườn.
Brandon Andrew Phillips là một nhân viên kế toán đang muốn chuyển sang làm giáo viên trung học. Vì thế, anh đã nộp đơn theo học ngành Giáo dục Chuyên nghiệp, bậc Cao học, ở ngôi trường dưới chân đồi. Hình dạng bên ngoài của anh không có gì đặc sắc, nếu như không muốn nói là không ưa nhìn cho lắm. Anh có một đôi mắt to, chuyển thần thái liên hồi từ buồn sang vui, từ cau có sang hiền từ. Dáng người anh nhỏ nhắn, tướng đi lom khom khiến cho hai cánh tay dài khẳng khiu càng trở nên lòng thòng.
    "Cô cho tôi xin một cốc nước nóng được không?" Anh hỏi.
"Tôi không có. Ở đây tôi không uống nước," Jenna đáp.
"Sao cơ?" Anh nghe chừng lạ tai.
"Vâng, tôi ăn cam thay cho nước," Jenna vẫn không hề ngẩng đầu lên.
Brandon bật cười, và tiếng cười trong trẻo đó khiến cho cả khoảng không gian trầm buồn vỡ ra loảng xoảng.
Jenna bỗng thấy đỏ mặt  khi phát hiện câu trả lời của mình là nguyên nhân của tiếng cười đó.
"Thế cô cho tôi một miếng 'nước' của cô được không? Tôi khát cháy cổ, và có thể là sẽ không thể xem nổi một bức tranh nào," anh nói, giọng rất thật thà.
"Tôi để cam trong tủ đồ rồi. Nếu không ngại, anh có thể ngồi đây trông tranh thay tôi một lát, tôi đi cắt cam rồi sẽ quay lại ngay," Jenna ngập ngừng.
"Tôi đợi được. Phiền cô quá!" Brandon đáp.


***
Họ cùng ăn "nước." Cái khoảnh khắc Brandon đỡ múi cam đầu tiên và chạm vào tay Jenna, một chút thôi, nhưng có một cái gì đó rất kì lạ.
Cô chưa từng chạm vào bất cứ thứ gì trong bảo tàng, nhất là tranh và các hiện vật. Và khi cô đưa khách đi tham quan, cô cũng chưa từng chạm vào họ, dù chỉ là trong ánh mắt. Cô có nhìn họ, dĩ nhiên, nhưng cũng chỉ như nhìn tranh, không rộn lên chút cảm tình nào.
Nhưng... trong cái tình huống kì quặc của buổi chiều hôm ấy, bàn tay của Brandon trở nên một điều gì đó đặc biệt lạ lẫm. Vì vậy, cô đặc biệt để ý đến tên anh trong cuốn sổ lưu bút.

***
Chưa bao giờ Jenna gặp lại Brandon kể từ buổi chiều hôm ấy. Nhưng anh ở lại với cô mọi buổi chiều sau đấy, bởi vì đã không có ai đến như một kỉ niệm lạ lẫm hơn thế nữa.
Dường như mọi thứ ở bảo tàng này trôi qua rất, rất, rất chậm chạp... Dường như bảo tàng và người trông coi bảo tàng đều chất chứa quá nhiều những khoảng trống giữa các kỉ vật không trổ ra được đời thường...

***
Brandon Andrew Phillips không có Facebook. Anh không tồn tại ngoài bảo tàng này. Jenna không thể nối dài sự tồn tại của anh bằng bất cứ cách thức nào khác ngoài hồi ức.
Không sao, đó là một thú tiêu khiển lành mạnh của người làm việc trong thinh lặng.

 

Triêu Nhan

Bài viết này đã được đọc 3270 lần

Bình luận

Vui lòng điền đầy đủ thông tin vào các ô có dấu (*). Mã HTML sẽ không được chấp nhận.

Giới thiệu địa chỉ sửa chữa máy bơm nước, sửa chữa điện nước, sửa điện nước, sửa chữa điện nước tại nhà, thông tắc chậu rửa bát và cung cấp mua bán phụ tùng xe howo chính hãng chuyên nghiệp, uy tín, được nhiều bình chọn tin dùng tại Hà Nội